Trang nhất » Tin Tức » VĂN HỌC » Truyện

Bốn mùa đi hoang

Thứ ba - 16/12/2014 15:42
Ngồi giữa chốn đồng quê, tôi thấy mùa trôi trên đôi mắt trẻ thơ. Tôi đang nghe mùa trôi. Bạn có thấy thời gian đang trôi qua không? Mùa mưa. Chiều nay quê tôi đầy mưa. Mùa trôi trong từng tiếng mưa, thưa dần thưa dần trong đôi mắt của tôi
Bốn mùa đi hoang

Bốn mùa đi hoang

Khi tôi ngồi đối diện với núi đồi, vẻ trầm mặc của cuộc sống lặng lẽ đi qua nét chữ của tâm tư…tôi mơ màng lột tả sự hoang dại của cõi người…cũng như những ngày mặt trời không thắp nắng trên ngôi miếu cổ trong thôn…

 

I,


Ngồi giữa chốn đồng quê, tôi thấy mùa trôi trên đôi mắt trẻ thơ. Tôi đang nghe mùa trôi. Bạn có thấy thời gian đang trôi qua không? Mùa mưa. Chiều nay quê tôi đầy mưa. Mùa trôi trong từng tiếng mưa, thưa dần thưa dần trong đôi mắt của tôi.

Tôi thấy:
Ngoài đồng ruộng, bàn chân của một cụ già đang dẫm lên bùn và ngừng lại. Cụ già châm điếu thuốc Rê, râu ria bạc trắng, hơi thuốc phả ra trong buổi chiều ngày cuối đông. Giao mùa rồi phải không? Cánh đồng cũng đang là mùa giáp hạt, gió heo may thổi tràn về. Tôi thấy thực tại, mùa xuân đang len vào bếp lửa. Tôi giật mình vì căn bệnh hoang tưởng…tôi đang ở khoảnh khoắc giao mùa, mùa của những người hoang tưởng.

 

II,


Mùa xuân đi qua và mùa hạ đang nảy giấc trong tôi. Tiếng chuông chùa vào hạ, tôi về chùa lễ phật. Hoa sen nở hồng, lá sen xoe tròn mắt lá. Một người đàn bà nghèo khổ. Tôi thấy một người đàn bà nghèo khổ đang ngồi dưới gốc bồ đề. Mặt mũi lắm loét và hơi tỏ vẻ hổ thẹn. Tôi thấy chú Hoa. Chú Hoa mặc chiếc áo sang trọng đang đi đi lại lại dưới gốc cây bồ đề để tìm vật gì đó. Người đàn bà nghèo khổ ngồi lặng im rung rẩy. Người đàn bà không dám nhích chân đi chỗ khác, mặt người đàn bà bỗng xanh xao tím tái. Chú Hoa lại gần, mặt chú tỏ vẻ nghi ngờ về điều gì đó từ người đàn bà kia. Chú nhìn người đàn bà mà hỏi khẽ:
– Này cô ơi!
Người đàn bà trả lời ấp úng
– Chào chú…chú muốn hỏi gì..gì sao?
Chú Hoa càng nghi ngờ hơn nữa, nhưng chú vẫn giữ thái độ tôn trọng người đàn bà:
– Chào cô…chuyện là như thế này- hồi nãy tôi có đi qua gốc cây này và tôi có đánh rơi một cái ví.
Người đàn bà nhìn đăm đăm vào mắt chú Hoa:
– Chú giúp tôi, chồng tôi mới chết cách đây một tháng…chú giúp tôi.
Người đàn bà ngồi co lại, mắt long lanh đăm đăm như muốn khóc.
Chú Hoa nhìn người đàn bà với đôi mắt khinh bỉ và lời nói có vẻ nặng nề hơn trước:
– Vậy cô có thấy cái ví của tôi đâu không.
Người đàn bà dường như không nghe rõ câu hỏi của chú Hoa. Hai tay người đàn bà ôm chặt lấy túi sách mà khóc…từng giọt nước mắt lặng lẽ rơi. Những chiếc lá đầu mùa hạ rơi xuống gốc bồ đề. Mặt lá còn xanh, trên cuống lá vẫn còn in đậm từng vết răng nhỏ. Cuống lá đen sì. Thỉnh thoảng có vài con sâu, con nái rớt xuống cùng những chiếc lá. Người đàn bà bỗng thét lên rùng rợn:
– Chú ơi! Cứu tôi..cứu tôi.
Người đàn bà ngất đi. Chú Hoa như người mất hồn. Máu, chú Hoa thấy máu đang chảy ra phía dưới chân người đàn bà. Từng giọt máu đang chảy ứa ra khắp mặt đất:
– Người đàn bà mang thai.
Chú Hoa thấy cái bụng người đàn bà mang thai đang căng lên. Chú quên đi việc cái ví bị mất, chú thảng thốt mà gọi:
– Cô ơi! Cô có sao không. Cô ơi!
Người đàn bà nằm thở hổn hển. Sau khi ngất đi người đàn bà đã tỉnh dậy mà thở như thế. Chú Hoa gọi xe cấp cứu. Chú đã đi theo người đàn bà ấy lên xe.
Chiều nay tiếng xe cấp cứu kêu vang khắp trên những con đường. Tôi thấy đất trời lúc giao mùa thật nặng nề và khó chịu làm sao. Chiều gió thổi nên hơi lạnh. Tôi nghe thấy tiếng khóc:
– Oa..oa..oa.
Tiếng khóc bật dậy, tôi thấy một khối sầu nhân thế đang dần vỡ tung ra khỏi cuộc sống xung quanh tôi. Hàng vạn tia nắng ấm áp của buổi chiều mùa hạ đang tràn qua từng cành cây kẽ lá của cây bồ đề.
Hôm nay chú Hoa vào chùa lễ phật. Một vị sư già từ trong am bước ra, trên tay cầm một vật gì đó rất gọn. Chú Hoa chấp tay chào sư. Vị sư già cầm lấy tay chú Hoa rồi trao cho chú cái ví mà chú đã đánh mất. Vị sư già nói:
– Hoa à!Ta trao lại cho con cái ví con đã bỏ quên trên bàn tay tượng phật.
Chú Hoa chợt nhớ lại khi chú lấy tiền trong ví bỏ vào thùng để làm công đức, chú đã bỏ quên ví tiền trên bàn tay tượng phật.
Chú Hoa cuối đầu chấp tay khi vị sư già đang đưa mắt nhìn lên những hàng ngói đã ngã màu rong rêu.

 

III,

 

Ngồi nhìn ra phía núi…ánh chiều đã buông xuống khu nghĩa trang trước mặt, tiếng chuông chùa vẫn còn văng vẳng đâu đó trong tiềm thức của tôi. Tôi chợt mơ hồ về một kí ức xa xôi…. Hình như là kí ức về chị tôi.
– Ừ! Đúng rồi, chị tôi hồi ấy chưa chồng.
Chị tôi đang đi qua đường. Tóc chị tôi bay lên. Xẹt, một chiếc xe máy chạy nhanh qua. Tôi thấy khoảnh khắc giữa sự sống và cái chết. Tim tôi ngừng đập, sau vài giây tôi mới lấy lại được cảm giác. Chị tôi suýt chết, tôi nghĩ vậy …vì chiếc xe chạy qua rất nhanh. Xe chạy áp sát vào người chị tôi, nhưng chị tôi không hề có cảm giác gì cả. Xe chạy qua và chị tôi quay lại nhìn tôi cười. Tôi không hiểu vì sao lúc ấy trên mắt tôi, trên mắt tôi đang chảy từng dòng nước mắt. Tôi thấy chị tôi lúc ấy rất quan trọng đối với cuộc đời của tôi . Tôi đi qua đường rồi cầm lấy tay chị.
Hai chị em tôi về quê sau một chuyến đi dài ngày ở Vân Canh. Ngõ vắng, mẹ tôi đang cuốc đất đắp đường. Chiều nay nắng êm ả lắm, từng cụm bông cúc nở vàng, tôi nghe man mác hơi mùa trong chiếc lá cuối hạ. Mây trắng trôi nhẹ nhàng và mây đen cũng đã bắt đầu trộn lẫn vào mây trắng, gió từ đâu thổi về nghe rất êm. Chị tôi ra bến sông gánh nước còn tôi thì ngồi nhìn những hạt mưa phùng rơi lất phất đang đậu trên mái tóc chị tôi.
Mắt tôi mơ màng đến kì lạ.Tôi nghe thấy tiếng xẹt đang lao vút vào tôi.Trời đổ sét,từng tia đỏ ối đã làm tôi giật mình mà tỉnh mộng.Tôi chạy vào nhà khi chị tôi vẫn còn gánh nước ở bến sông.

 

IV,

 

Trời đã bắt đầu lập đông, từng cơn gió lạnh buốt thổi vào ngôi nhà nhỏ. Chiếc lá mùa thu vẫn còn vương lại ở một góc đường nào đó. Tôi dần cảm nhận được cái lạnh của mùa đông, tôi ngồi một mình nhìn lên trên không, tôi thấy các nhân vật đang đi vào sự hoang tưởng của tôi.
– Lạnh.
Tôi nghe ai than thở. Tôi thấy một gã thanh niên trần truồng đang đi qua cây cầu Gò Bồi. Lời than thở trong một đêm khuya khoắt. Hắn đói bụng, tôi nghĩ vậy.
Trông hắn thật khôi ngô tuấn tú làm sao nhưng khốn nỗi hắn đã bị điên. Mưa. Từng hạt mưa nặng trĩu trút xuống. Hắn đi vào trong thôn, hắn lục lọi khắp nơi để tìm thức ăn:
– Lạnh.
Hắn chỉ biết thốt lên như thế.
Hắn tìm thấy một ngôi miếu cổ ở ngoài bờ sông, nhưng sau đó hắn thất vọng vì không tìm được cái gì để ăn. Hắn gào lên, hắn gào lên trong đêm tối. Hắn không tìm thấy gì ngoài những tia sáng yếu ớt từ ngôi nhà nhỏ phía trong thôn.
Hắn đi vào lại trong thôn.
Mùi dầu lửa tỏa nồng, mùi của những ngọn đèn cháy sáng trong đêm đông. Ngôi nhà nhỏ có bóng người đi lại. Hắn thấy lạnh.
Trong đêm đông, tiếng cú mèo kêu văng vẳng khắp nơi. Những con cú hôi hám đang đậu trên nhánh sầu đâu ở ven sông. Hắn nằm bệt xuống đất. Từng tiếng rên ư ử kéo dài từng đợt rồi sau đó là tiếng kêu gào đến xé lòng… sau cùng hắn không còn nghe những âm thanh đau đớn ấy nữa. Hắn nằm im mà thở sau khi hắn được thưởng thức tiếng khóc chào đời được vang ra từ ngôi nhà nhỏ kia.
Trong đêm tối có một bà già lụm khụm bê một bọc gì đó trông ướt át lắm, và lúc này trong không khí. Hắn ngửi thấy mùi tanh trong không khí. Hắn bật người dậy. Bà già đặt cái bọc xuống một tờ lá chuối. Máu. Từng chùm da rách rới bị banh ra. Hắn ăn ngấu nghiến. Bà già bị hắn xô ngã ra một bên. Hắn ăn ngấu nghiến. Máu…mặt hắn lem luốc máu, từng giọt máu háp vào mặt hắn. Hắn đã ăn cái nhau thai…
Tôi thấy.
Hắn ôm đầu mà gào lên, cái nhau thai hắn đã ăn sạch sẽ.
Tôi thấy.
Hắn ôm đầu mà gào lên, hai chân hắn cào cấu vào nhau.
Mùa đông lạnh như cắt thịt, gió đông thổi từng cơn bê buốt. Hắn nằm duỗi cả tay lẫn chân ra tứ phía. Mặt hắn đang bị đóng vỉ, những vỉ màu đỏ co sáp lại. Trong đêm tối, hắn bò dậy. Hắn đi vào nhà thầy Từ. Hắn gõ cửa:
– Thầy Từ ơi! Thầy Từ…con lạnh quá thầy Từ ơi!
Lúc này thầy Từ vẫn còn ngồi bên cối nghiền thuốc…nghe tiếng kêu…thầy Từ thấy hơi lạ:
– Lạ thật, nửa đêm khuya lạnh lẽo như thế này mà ai còn đến nhà ta nữa nhỉ.
Thầy Từ vào phòng khoát áo, rồi tự nói thầm với chính mình:
– Chắc là nửa đêm trúng gió hay bị cảm lạnh mới tìm đến đây đó mà.
Thầy Từ cầm cây đèn dầu rồi nhẹ nhàng mở cửa ra:
– Thầy Từ.
Cánh cửa định khép lại sau tiếng kêu của hắn nhưng hắn đã kịp ngăn lấy cánh cửa. Hắn nhìn thẳng vào mắt thầy Từ, hắn nói:
– Thầy Từ… con là Nhân Sinh đây mà. Thầy không nhận ra con sao?
Hắn khóc. Hắn đã tỉnh, hắn không còn điên nữa. Hắn nhỏ nhẹ van xin thầy Từ:
– Thầy ơi! Con lạnh lắm, con xin thầy thương con…thầy cho con tấm chăn để con đắp cho đỡ lạnh…thầy ơi!
Thầy Từ đứng nhìn hắn. Từng mảnh nhau thai nho nhỏ còn sót lại trên mặt hắn. Thầy Từ dường như đã hiểu được vì sao hắn lại tỉnh táo đến vậy. Thầy cười to:
– Ha..ha..ha. Quả là ý trời…ý trời…ý trời.
Thầy Từ cầm lấy tay hắn, đôi mắt dịu hiền của thầy nhìn hắn. Thầy nói:
– Nhân Sinh con hãy vào nhà với ta.
Nói xong thầy Từ đưa hắn vào nhà. Tiếng cười của thầy cứ văng vẳng trong suốt đêm hôm ấy.

Tôi thấy.

Những con cú mèo đã bắt đầu bay đi nơi khác. Từng cơn gió đông thổi qua những ngọn đồi trọc. Bầu trời dường như trong hơn. Tôi đang nghe mùa đang trôi trên dòng sông đông, lạnh lẽo và mệt mỏi vô cùng.

 

TRẦN QUỐC TOÀN

 

 

 

Truyện Ngắn:

 

                                           Mật ngữ

 

Trời hừng đông, chúng tôi mỗi thằng mỗi ngã…

 

 

  Biển rạo rực tiếng sóng đẩy ánh trăng vỡ. Hoa viên vắng bóng người, trời mưa êm trải lên eo cát mịn, màu áo nhạt dần khi bóng mây phủ, phủ đen luôn cả làn da khô vì thiếu nước lâu ngày. Loài hoa muốn dại mọc lan ra, lũ còng hất cát chui rút xuống hang, đèn biển sáng tờ mờ, mắt tôi đã mỏi nên nhìn đất trời thấy lạ.

Mỗi lần mệt mỏi, thần kinh căng thẳng và cái lạnh miền Bắc háp vào nhúm gân nổi cuộn, tôi lại bỏ quên những bài sám kệ trên chuyến xe đêm. Tôi mặc đời ra sao ngày mai, tôi còn mối sầu bỏ ngỏ của đêm nay, tôi đi trong gió, trong mưa, mái tóc thấm mệt vì đã rối, rít và đói mùi dầu gội. Nhiều khi chân bước, đầu óc không thể định hình là mình sẽ đi về đâu, trời thì cao, đất thì bao la gợn những u buồn trên từng dốc núi.

Khi ngừng bước thì quán cơm đã lên đèn. Dưới bóng cây, tôi ngồi châm điếu thuốc, hút và nhìn những con thú được nuôi chung trong một cái chuồng. Mồ hôi bốc mùi trên áo, đã hai ngày đi đường tôi chưa được tắm giặc, chưa được nằm yên tĩnh trên giường.

Khi bến xe đã chìm vào đêm, tôi ghé thăm một người bạn cũ. Từ lúc về tôi có mua cho hắn một cốn sách mỏng với tựa “ Tô Đông Pha Những Phương Trời Viễn Mộng “ Hắn rất vui và cho tôi ở nhờ vài hôm, mỗi đêm tôi với hắn thường ra biển ngồi nói chuyện, nhưng chỉ toàn là chuyện viễn vong…

Sấm nhoáng, nhân ảnh mở mắt nhìn, mây bốn phương tản loạn…bóng đèn trái ớt trên bàn thờ nháy sáng, thân xác tôi rúng động mạnh, tôi bật ra khỏi giấc mơ, xé phăng tấm mùng giăng, lao thẳng về phía cầu thang mà hét toán lên…ma a a a.

Căn phòng trong phút chốc được thắp sáng bởi hai cái bóng neon tròn, lũ bạn tỉnh giấc ngơ ngác nhìn tôi đứng trên tầng cầu thang, tôi chưa kịp định tâm, nét mặt vẫn còn kinh hãi, mồ hôi chảy ra ướt hết cơ thể, tôi nói vội :

– Chuột, chuột cắn ngón tay.

Hắn nhìn tôi, nửa tin nửa ngờ. Đêm..hai thằng nằm ở biển hút hết gói con ó, rồi phủi cát về phòng lúc 1 giờ, thần trí tôi mệt và rệu rã…

Lúc nhỏ tôi bị một con chuột cống chui vào mùng cắn rách đầu ngón tay út…và nó đã bị phanh thây bởi con Lu Lu, Lu Lu là giống chó Dện, rất khôn. Ngày trước mẹ tôi có đánh bẫy được một con chuột cái, cũng loài chuột cống to giống. Bây giờ chẳng hiểu tại sao tôi lại nhớ tới chuột , và chuột đã giúp tôi phản ứng trước những đôi mắt soi mói vì cơn động kinh của tôi vừa rồi.

Sáng hôm sau tôi rời khỏi thành phố Quy Nhơn lúc 5 giờ, sương trời sáng rực màu lửa buổi sớm. Tôi mặc chiếc áo khoát màu trắng, mang đôi giày màu xanh nước biển, và đeo trên vai chiếc ba lô màu đà….tôi lên đường trong khi trời sắp mưa.

Lần này tôi đi vào Sài Gòn. Tôi leo lên xe buýt mặc cho mọi thứ ra sao, tôi chẳng còn lòng nào để nghĩ, để tưởng về chúng. Xứ này mưa cả ngày lẫn đêm, tôi chuyển bến, chuyển tuyến, chuyển địa điểm, có khi tôi chọn ở lối giữa để ngồi cặm cụi đọc một cuốn sách dày và nặng.

Những hàng xà cừ to, cao, quái lạ và sần sùi. Mọi cảnh tượng như muốn cuốn tôi trở về rừng thẳm, tôi ồ và ngạc nhiên…tôi thấy rừng đang mọc lên giữa những ngôi nhà cao tầng, cây cối làm mưa gió thêm vui, những ngôi nhà màu vàng nhạt đập vào mắt tôi, tôi thích thú những lối đi được thiết kế theo đường cong, những mái phố có toa khói trên đầu.

Người ngoại quốc to cao, bề môi rộng vành, mắc trống hoác…đang đi qua dãy ô tô trước mặt. Tôi ở trong xe, xe chạy, tôi không thể đếm được bao nhiêu con mắt đang ngơ ngác chạy xe trên đường. Tôi thèm được bước xuống xe, và tôi bấm nút đỏ ra hiệu, xe ngừng, tôi nhanh chân ghé vào quán nước ven đường ngồi uống và hút những hơi dài khói, rồi buông ra nhìn nó bay loang vào khoảng bụi đường xao động.

Nước mắt từ đâu chảy dài, tôi không biết, tôi chẳng nghĩ gì được nữa, ngoài việc đi và ngơ ngẩn ngắm nắng chảy trong mưa, hoặc ngửi mùi xe khi buồn mửa, hoặc ngâm mình một lúc với mớ suy luận hỗn tạp.

Ba giờ sáng ngày 22 tháng 9 tôi dậy sớm, người anh của tôi vẫn còn đang mơ đẹp về một miền xa xôi nào đó. Tôi đi ra khỏi phòng, trời lại mưa nữa ư! Tôi tự hỏi, rồi lại quay vào phòng đắp chăn ngủ một giấc đến trưa. Phòng chỉ còn hai người, tôi và một người chị, chị thì ở trên gác, tôi lôi trong người bao thuốc nát, tôi vò lại rồi hút.

Chiều, tôi đi đâu tôi cũng chả rõ, chỉ biết là mình thích phóng thích cuộc sống của chính mình vào những đêm sâu, gầy guộc. Tôi lên xe lúc 3 giờ, xe chạy, tôi lấy chiếc bánh mì ra nhai, rồi húp từng ngụm nước bò húc để tăng lực.

Thành phố tan xèo trong mưa, bây giờ xe ở giữa đèo, dưới kia là biển, trăng sáng, sông ở đâu lấp lánh thay màu nước biển, họa chăng trong tôi đang hoang một bước đường đời, trái tim cạn, nước mắt thì úng trong tròng đã bao lần trào ra rồi lại úng ngập vô biên trở lại… Hằng ơi! Giá như em là của anh mãi mãi thì trăng kia sẽ không bao lơn mà làm lạnh đôi mắt tủi nhục. Hố thẳm đã thâu nhận trăng, nên dòng triều hút xoáy mảnh vỡ của đại dương, nhánh sông bị kéo đến vô cùng thê thiết rồi nằm gục trên đèo cả -tối nay tôi nằm nói nhảm một mình. Tôi nói luyên thuyên chuyện trong khoang họng, hai người con gái ngoại quốc trắng trẻo trên xe chả hiểu tôi nói gì…

Vừa rớt chân xuống bến xe, tôi đi dọc theo con đường Nguyễn Thái Học và ghé vào quán cà phê 24h. Hôm nay tôi có hẹn với em gái , tôi mang tặng cho em cuốn truyện ngắn của Võ Hồng. Em cầm trên tay và đọc từng chữ “ Trầm Mặc Cây Rừng”. Tôi yêu nụ cười trên trang sách của em, có lần em nhìn tôi, trong ánh mắt em đang đựng những tia hi vọng về tôi, em thương thầm tôi rồi, giá mà đời cứ mãi như thế này thì vui em nhỉ.

Bao nhiêu tinh hoa được chắt lọc trong cả một đời người, thế mà tôi đã vội uống hết trong một ngày, làm sao tôi có thể đi hết một đêm hoang vu trên mặt đất, làm sao tôi có thể yêu em như một lần cuối cùng. Tôi hoang mang lắm, mỗi đêm em nằm nhìn tôi…đôi mắt hình lá cỏ, em không nói, nhưng những ý nghĩ lạ thoáng qua đêm đã ghì lấy và xé phăng tấm vải trên người, em chui rút vào trang giấy trắng và ngồi làm thơ.

Đêm khuya tôi ngồi trên dốc núi, trời tối và có hơi sương thoang thoảng, tôi ngừng chân ở đây đã được 2 ngày, ngày mai không biết tôi sẽ đến nơi nào, nhưng tôi đang ngồi ở giữa thung, trên con dốc thoải, tôi thèm thuốc như thèm đọc một cuốn sách hay, mắt tôi đã thụt sâu vô trong hốc mắt, khói thuốc giăng vào màn sương như khóa lại giấc mơ của ngày hôm trước.

Tôi đến Kon Tum khi những di dời trong tiềm thức đã bắt đầu có nhiều biến chuyển…tôi bây giờ mới bắt đầu yêu chính bản thân tôi. Cầu Đăk Bla tuôn dòng nước nâu đục, như màu nước đồng loang lúc thượng nguồn xả lũ.

Thành Phố Kon Tum yên bình và thanh thản, tôi thả những bước chân, vừa đi vừa hát một khúc nhạc lạ do tôi sáng tác. Ngục Kon Tum còn khắc đậm dấu vết của những tử tù, tôi đi qua và ngắm nhìn trừu tượng. Sigmund Freud như một bức họa, tôi ghì lấy vết nhăn của ông mà đặt tên cho từng con chim ngói. Tháng mười, hoa sứ nở trắng dãy phố trên đường Nguyễn Hệ, hoa sứ thơm nhức nhối tâm can. Nhưng tôi đã có tách cà phê vị thoang thoảng gây mê, tôi đưa mắt nhìn đắm đuối dòng chảy dưới chân cầu Đăk Bla… đó là khi chiều đã cạn dòng mực tím, chứ hồi sáng, tôi đã vào một ngôi chùa, ngôi chùa ẩn mật trong kẽ kí ức của bộ não biết phát sáng.. tôi ngủ dài trên trang sách của Krishnamurti. Không biết tự do nào là cuối cùng, nhưng tôi vẫn mơ đẹp và ngủ trên ghế đá màu xanh óng vết mài dũa thủ công. Lá rơi từng đợt, gió mát, tia nắng yếu ớt của mặt trời không đủ đánh thức hồn tôi… hương trầm thoang thoảng đâu đó trong tơ tưởng của tôi. Hình như tôi đã yêu đời trở lại!

Kon Tum về đêm thơm mùi lan rừng. Lúc chiều tôi vào gặp sư trụ trì, và có xem qua những lời kinh trong lúc tôi quỳ dưới tượng , phướng, trượng và mõ, chuông, kinh…

Cà phê ở đây không đắng, nhưng ngon, ngon là ở chỗ người thưởng thức cà phê đang ở giữa phố núi thanh bình, một tiếng chuông thôi cũng đủ đánh thức cả khu rừng già, cũng đủ cho lòng muôn thú đứng lặng dưới ánh trăng tiền kiếp, tôi uống và hút thuốc lá, mưa rơi nhẹ lắm, trời lại có trăng, hay lắm, tôi cười…phố núi thanh tịnh bình dương liễu. Tôi niệm Quan Âm.

Khuya- tôi nằm nhìn tranh vẽ hình ảnh ngài Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát đang ngự trên lưng sư tử. Thỉnh thoảng tôi có hít lén làn khói thuốc Marlboro của một thầy ở cạnh bên giường.

Sáng ngày, trời quang mây tạnh, nắng đầu ngày tơi vui, chim chóc hót líu lo, tôi dìu một vị thầy già nua, mù mắt, nhưng đã quen đường đi và lối vào chùa. Tay tôi nâng tay thầy, nhưng thầy bảo: không cần anh giúp… tôi đi được mà.

Tôi phụ làm đồ ăn sáng. Bảy tô mì với bảy đĩa rau tơi đặt ngăn nắp trên bàn… ăn xong thầy trụ trì nhìn tôi. Thầy dặn mai này vào lại Sài Gòn, con hãy nhớ là đừng có bỏ đi mà hãy ở lại. Thầy đã biết trước ý định của tôi, vì lòng tôi đã không muốn lưu lại chỉ vì một lẽ…đi tu sao khó quá.

Tôi dọn sạch những tô thức ăn, và yên tâm chuẩn bị lên xe để đi vào Sài Gòn. Vì trước đó tôi đã gói gọn đồ đạc và đặt xe trước khi thầy trụ trì dạy khuyên. Ở ngoài vườn chim bay về hót nghe vui tai, tôi đặt mớ bát đĩa xuống mà không biết vòi xả nước ở đâu nên tôi đã hỏi một người làm công quả trong chùa. Đó là một ông lão, dáng nhìn ra vẻ khắc khổ.Tôi vừa hỏi thì lão trả lời với nét mặt nghiêm túc :

– Mầy có mắt mà như mù…

Tôi đâm ra hoảng loạn từ câu nói vừa rồi. Bên trong bếp ăn cây đèn đã cạn dầu đang được ông lão thay tim, sợi dây dù màu trắng mới được luồn vào trong, dầu hỏa được rót đầy vào dạ dày của cây đèn. Tôi ngồi xuống xả nước rửa chồng bát đĩa. Vòi nước ở ngay trước mặt tôi mà tôi nào có để ý. Không chỉ trong lúc này mà trước đó tôi đã vô tình bỏ quên vô số những sự vật mà tôi đã từng đi qua…

Tác giả bài viết: Trần Quốc Toàn - Thiện Hưng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Share |
Từ khóa: mùa trôi
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Tin Được Quan Tâm Nhiều

Tập San Đuốc Sen

Chia Sẻ Cùng Bạn Đọc

Tổ Sư Minh Đăng Quang

TO SU

Hình Ảnh Tịnh Xá Ngọc Sơn

Tinh Xá Ngọc Sơn

slideshow | Viewer

Quảng Cáo

Giác Ngộ
Đức Phật Bổn Sư
Học Viện Phật Giáo Việt Nam
đạo phật ngày nay
HT Trụ Trì Tịnh xá Ngọc Sơn
SU PHU THICH GIAC TRÍ

Bạn nghe thuyết pháp thường xuyên không?

Chưa nghe bao giờ

Một hai lần gì đó

Một lần vào lễ Phật đản

Ba bốn lần trong 1 năm

Một lần trong 1 tháng

Hai lần trong tháng

Một lần trong tuần

Nghe nhiều lần trong tuần

Liên Hệ Online

Ban Biên Tâp

Đông Hồ

Bảng Tin Thời Tiết

Đang truy cậpĐang truy cập : 12


Hôm nayHôm nay : 568

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 31451

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 4372233