Trang nhất » Tin Tức » VĂN HỌC

Ảo ảnh đời người

Thứ tư - 12/09/2018 22:33
Truyện ngắn của Thời Phong, Tác giả Thời Phong là Trần Quốc Toàn - Phật tử: Thiện Hưng, là cây bút trẻ nổi tiếng và cộng tác thường xuyên của trang web Tịnh xá Ngọc Sơn

Cơn mưa chiều bắt đầu đổ xuống vùng quê nhỏ. Tiếng kèn ma trên đồi trong cơn gió mùa thu thổi buồn, người trong làng đi đưa tang, họ bàn tán xôn xao về cái chết của chồng chị Lụa. Bà Tám bạn hàng thịt, thường hay đến nhà vợ chồng chị Lụa lấy thịt heo ra chợ bán, bà vừa đi vừa kể lại việc bà chứng kiến. - Thằng Đạt chết thảm quá, nó chết tức tưởi, khi tôi đến xem tôi thấy nó còn nằm bên thành giếng, con vợ nó với thằng cu con ngồi khóc lóc thảm thiết, nó nầm ấp xấp xuống vũng máu, cổ nó vẫn còn con dao xuyên qua, hai mắt nó trợn trắng.

 

Một người khác cũng là bạn hàng của gia đình chị Lụa nói thêm -  Còn khi tôi đến, tôi nghe vợ nó khai với mấy chú công an là trong lúc thằng Đạt cầm con dao chuẩn bị thọc huyết heo, thì không may con heo bị xổ dây, giãy dụa khiến thằng Đạt nhào mình về phía trước, con dao cắm ngay vào yết hầu, nó chết mà không nhắm mắt... Tiếng người này người nọ bàn tán ngày một to hơn, cho đến lúc hạ huyệt, chị Lụa ngất đi, thằng cu Thành con chị, nó ôm mẹ trong tiếng kêu gào tê dại.

 

Trời xẩm tối, mọi người trong làng kéo nhau ra về, tiếng bàn tán cũng dần lắng xuống.

 

***

 

Chồng mất được một tháng, chị nghĩ cũng đã đến lúc trở lại với  công  việc mổ heo, chị Lụa nghĩ về tương lai, đôi lúc chị khóc một mình, chị nằm nghiêng ôm con, vuốt mái tóc, hôn lên trán, chị thức trắng suốt đêm, cho đến khi nghe tiếng chuông chùa gần nhà vọng từng hồi bing...boong, chị trở mình thắp cho chồng chị nén nhang...

 

Mọi khi chị Lụa phụ chồng đem dao thớt ra ngoài giếng để chồng thọc huyết heo, nhưng hôm nay chồng chị không còn nữa, chị phải nhờ Tư Hữu giữ con heo để chị thọc huyết, và làm sạch lông để bạn hàng đến lấy thịt ra chợ bán sớm.

 

Chị chứng kiến hầu hết tất cả cảnh chồng chị ghì đầu heo, rồi ngắm nghía con heo, đâm thọt vào cổ heo từng mũi dao ngọt sớt, máu trào ra cái tô lớn, đỏ lưởm, cái  mõm nó thở phì phì ra nước bọt cùng máu. 

 

Chị nhớ lại rồi đưa dao thọc một phát vào cổ họng con heo, con heo giãy dụa, nhưng mũi dao bị trật xuống nền gạch, chỉ đủ cứa qua lớp da mỏng, máu rỉ ra, tay chân chị bắt đầu run lẩy bẩy...

 

Tư Hữu cười. - Chị thọc mạnh tay vào thì mũi dao mới xuyên qua cổ họng được. 

- Nhưng tay chân tôi cứ run lẩy bẩy thế này, nó trật ra thì tôi biết làm sao.

Chị Lụa khổ sở, mặt đầm đìa mồ hôi.

- Thế thì chị phải tập làm rồi quen dần thôi, đây này, chị giữ giúp tôi cái đầu heo để tôi thọc rồi chị bắt chước nhé.

 

 Tư Hữu cầm con dao rồi thọc mạnh vào cổ họng, anh nói: - Khi dao đã xuyên vào trong chị nhớ dò tìm mấy sợi gân trong cổ, chị cắt cái sợi gân cho máu chảy ra ngoài, lúc này con heo sẽ tắt thở từ từ, chị rút dao ra, thì mọi chuyện xem như xong.

 

Tư Hữu rút con dao ra ngoài, máu phụt ra từng tia tơi rói vào cái tô đã đặt sẵn, chị Lụa đưa khăn cho Tư Hữu lau vết máu trên tay. -  Cảm ơn chú nhiều, khi nào tôi làm xong con heo, để tôi nhờ gái Mơ đem biếu chú bộ lòng, về uống chén rượu cho ấm.

 

Tư Hữu cười khì rồi leo lên chiếc 67 đi chở lợn nhà ông Chức cuối thôn.

Tư Hữu chưa vợ, nghe đâu người trong làng rỉ tai nhau - Cái thằng Tư Hữu hình như có con Mơ xóm trên, bán thịt heo gần gian hàng bà Xẩm chịu cưới rồi đấy, ở cái tuổi nó mà cưới vợ thì cũng có người nâng khăn sửa túi, giữ tiền cho chặt, chứ mấy cậu thanh niên chưa vợ thì thường vung tay quá túi lắm.

 

Và  thế là vài tháng sau Tư Hữu cưới vợ, cả làng đến dự, ai nấy cũng thấy vui vẻ vì cặp đôi mà họ ghép này đã nên vợ nên chồng....

 

***

Con chim Cú trên nhánh me tây kêu inh ỏi cả đêm, sáng nay nó nhún vai vỗ cánh rồi bay lên nóc mấy ngôi mộ phía bãi bồi ven sông, chờ người trong làng vứt xác chuột, đồ hôi thúi, có cả những phần ruột heo sình nhà chị Lụa vứt bỏ nữa. 

 

Khi cây nhang này tàn là chị lại thắp thêm một cây nhang khác, không một phút nào chị quên công việc đó, chị dặn con nhớ thắp hương cho cha, để phòng khi  lúc chị có quên thì cũng có con trai chị giữ ấm bàn thờ chồng. - Để bàn thờ cha lạnh lẽo là có tội lắm, con nhớ thắp nhang và thay nước miệng giúp mẹ nhé.

 

Cu Thành tuy còn ham chơi, nhưng khi thấy nhang tàn là nó lại thắp cây nhang mới cho cha, nó đứng trang nghiêm miệng khấn vái rồi cắm cây nhang lên bát hương. - Cha ơi, cha phù hộ cho con học giỏi nhé, con nhớ cha lắm...

 

Nhà chị Lụa gần chùa, ngày chồng chị mất, một vị thầy trong chùa đến để đọc kinh cầu siêu, khi ra về thầy có lời dặn chị và thân quyến trong gia đình:

 

 - Trong bốn mươi chín ngày tang, vong hồn rất cần sự cầu nguyện của những người thân trong gia đình, vì vậy gia đình cũng cần giữ gìn cho linh hồn được có những nghiệp duyên tốt, nên giữ cho bát hương luôn có nén nhang, nước luôn đầy, hoa luôn tươi và tránh việc sát sanh, nếu ăn chay được thì cũng nên vì người mất mà phát nguyện.

 

Việc nhang khói chị Lụa vẫn giữ đều đặn, nhưng còn việc giết heo lấy thịt để bỏ cho các bạn hàng ngoài chợ, thì chị không thể không làm cái nghề này. Chị đã quen dậy sớm với con dao trong tay. Cái nghề nuôi sống gia đình chị bấy lâu nay, nó gần như ăn sâu vào tâm thức của chị...

 

* * *

Vào một đêm khô hanh, cũng là đêm đầu tiên sư Giác Duyên trở lại quê nhà,  vừa đặt lưng xuống chiếc giường thiu thiu ngủ. Gió ngoài vườn chùa thổi rì rào, cổng chùa hôm đó để then không khoá, con chó Bấc nằm lim dim mắt ở nhà thờ Cửu Huyền.

 

- Gâu, gâu gâu, gâu . ConBấc sủa, sư Giác Duyên ngồi dậy thắp cây đèn sáp ong, rồi mở cửa cốc, bước ra ngoài đằng hắng. - Bấc ơi, có chuyện gì mà sủa om lên thế, ngủ đi mai thầy Nghiệp qua sớm, thầy có đem theo bánh đậu xanh mà Bấc thích, ngủ ngoan để thầy còn lo Phật Sự nữa.

 

Con Bấc im lặng nằm gác mõm lên chân, nhưng đôi mắt vẫn chăm chú nhìn ra phía chiếc cổng quên chốt khoá.

 

Trời càng về khuya, gió thổi mạnh, sư trực giấc thêm lần nữa vì tiếng động ngoài vườn chùa , con Bấc sủa dữ dội, sư ngồi dậy lấy hộp diêm quẹt lên thắp cây đèn sáp ong. Sư mở cửa cốc, đi tới phía nhà thờ Cửu Huyền, khi đến nơi thì con Bấc đã chạy ra phía khu vườn xoài, sư đi qua lối nhỏ vào vườn, những quả xoài non rụng xuống, con rắn lục trườn trên bụi hoa thiên điểu. 

 

Giữa khu vườn tối om, sư gọi con Bấc, thấy nó ngồi dưới chân tượng ngài Bồ Tát Quan Thế Âm. Bấc sủa vào chân tượng, cho đến khi sư dò từng bước đi tới, trước mặt sư là một cậu bé đang nằm co ro, con Bấc nhìn cậu bé rồi nhìn sư.

 

Trong đêm hanh khô, từng chiếc lá bị giẫm kêu giòn dưới chân sư, sư bế cậu bé lên tay, rồi đưa cậu bé vào trong cốc.

 

 Lúc bế đứa bé lên tay, trời nổi giông trong cái oi nồng của thời tiết giao mùa,sư cúi đầu trước tượng ngài Bồ Tát Quan Thế Âm, hai mắt sáng long lanh, con Bấc chạy trước dẫn đường, cả ba vào am cốc, sư pha nước ấm lau quanh thân thể cậu bé.

 

Sáng sớm, sư thay quần áo cho cậu bé và thoa thuốc lên da, cậu bé ngủ mê man, thi thoảng dòng nước mắt sống trào ra hai bên má. 

 

Sư lên lầu chuông khua từng hồi dài, đứng trên lầu chuông, gió sớm lành lạnh thổi qua, sư thấy  trong xóm đang tụ họp rất đông ở một ngôi nhà gần bờ sông lớn, lúc này trời mới bắt đầu chuyển mưa, cơn mưa rới xuống khu vườn xoài, mưa phủ trắng quang cảnh xung quanh chùa, sư đánh xong hồi chuông cuối cùng mới bước xuống gác chuông, chuẩn bị cho thời kinh buổi sáng...

 

***

Một người đàn bà đầu tóc rối bù, vào chùa và đến gặp sư, người đàn bà thưa:

- Bạch thầy, nhà em tôi bị cháy lúc nửa đêm, vợ chồng nó chết cả rồi, còn thằng cu nhỏ nữa, hiện chưa tìm thấy xác, kính mong quý sư thương tình, vào ngọ trưa hôm nay, khi công an khám nghiệm tử thi xong, mời quý sư đến để làm lễ cầu siêu giúp cho vong hồn vợ chồng em tôi được nhẹ nhàng siêu thoát.

 

 Sư Giác Duyên đứng nhìn người đàn bà mái đầu đã bạc trắng. Trong cốc, cậu bé đã tỉnh dậy và khóc nức nở, lúc đó đại đức Nghiệp cũng vừa ghé vào chùa, con Bấc chạy ra bên ngoài nhà thờ Cửu Huyền sủa mừng.

 

Sư Giác Duyên dẫn người đàn bà vào cốc, khi thấy cậu bé người đàn bà bật khóc.- Lạy trời, cháu tôi vẫn còn sống.

Lúc này đại đức Nghiệp cũng vừa đến, đại đức Nghiệp nhận ra người đàn bà kia là cô Mẫn, người đàn bà bán cơm chay ở làng bên.

 

- Cô Mẫn, cô nhớ tôi không, tôi thằng cu Ảnh con mẹ Lan nè, mô Phật lâu rồi mới gặp lại cô, mà cô đến chùa có việc gì mà trông cô khóc than buồn thảm thế kia. Cô Mẫn nhìn đại đức Nghiệp, cô nhớ lại lúc Đại đức hãy còn là một đứa trẻ, thường theo mẹ vào quán cơm chay của cô để dùng cơm trong những ngày rằm. Cô Mẫn nói trong giọng nghẹn ngào.

 

- Thưa đại đức, nhà của em tôi, nó tên Hữu bị cháy đêm hôm qua, tôi vào chùa thỉnh quý thầy về cầu siêu cho vong hồn của vợ chồng nó được nhẹ nhàng hơn. Nói đến đó, cô Mẫn bật khóc thành tiếng khi nhớ lại cái chết đắc bất kì tử của em mình, hai vợ chồng nó chỉ mới sinh được thằng con trai bảy tuổi thôi, nay đã ra đi mãimãi rồi...

 Sư Giác Duyên nghe qua cái tên Hữu, sư  ngờ ngợ như nhớ một người, nhưng không biết có phải chính xác không, lúc đó sư quay sang nói với đại đức Nghiệp.

 

- Đại đức, trưa nay chúng ta phải qua bên tịnh xá Ni để cúng hội, nhưng giờ gặp chuyện này có lẽ chúng ta phải đến nhà em cô Mẫn trước, đại đức thấy sao. -Mô Phật,  nghĩa tử là nghĩa tận, vả lại cũng chỗ người quen khi xưa của mẹ tôi, nên chúng ta sẽ thu xếp đến nhà vào trưa nay, nhưng quan trọng vẫn là thằng bé, giờ mình đưa nó về nhà nó luôn hay sao...

Sau câu nói của đại đức Nghiệp,  cả ba người trầm lặng hồi lâu, trong khi mấy con sâu cắn lá bồ đề rụng lác đác trên đầu họ...

***

Buổi trưa, mặt đất ráo hảnh, cơn mưa nặng hạt lúc mờ sáng cùng gió lốc làm gãy mấy nhánh sầu đông trên đường làng, bầy chim sẻ rúc rích trên bụi tre già...

 

Ngôi nhà bị thiêu cháy, mùi tro khói vẫn còn ám mùi từ đầu ngõ, người trong xóm đến viếng rất đông, hai cỗ quan tài đã nằm ở trong khoảng sân được che bạt,  mọi đồ đạc trong nhà đều đã tan thành tro bụi. 

 

Sư Giác Duyên bước vào bên trong khoảng sân gạch, khi nhìn lên bảng cáo phó thấy có ghi.

 

- Phan Tư Hữu, sinh năm... Mất vào lúc 0 giờ, hưởng dương....

 

 Như chưa tin vào mắt mình, sư Duyên bước vào bên trong, và nhìn vào cỗ quan tài, hai khuôn mặt bị cháy xạm, nhưng vẫn còn nhận ra được nhân dạng - Đó là chú Tư Hữu, cách đây hơn hai mươi năm về trước, khi mẹ mình còn làm nghề đồ tể, mỗi sớm chú hay chở heo đến để mẹ mình làm đây mà...

 

Sư Giác Duyên  chắp tay cúi lạy trước cỗ quan tài của hai vợ chồng chú Tư Hữu, rồi sau khi tụng kinh cầu siêu xong, sư căn dặn thân quyến trong gia đình chú Tư Hữu. - Vợ chồng chú Tư Hữu đã mất, điều cần nhất bây giờ là thân quyến nhớ giữ gìn và cầu nguyện cho linh hồn người vừa mất, tránh việc sát sanh, trong 49 ngày tang nên cúng mâm cơm chay, tôi hi vọng lúc này mọi người cùng niệm Phật A Di Đà để cầu nguyện cho vong hồn hai vợ chồng chú Tư Hữu, đó cũng là tình thương yêu sáng suốt nhất dành cho họ vào lúc này.

 

***

Về vụ án mạng  năm đó cho đến bây giờ công an cũng chưa tìm ra nguyên nhân, người trong làng thì bảo đó là một cuộc báo thù do làm ăn xích mích ngoài chợ , người thì bảo là do nghiệp sát sanh nên bị quả báo.

 

Sư Giác Duyên thì từ khi phát hiện ra cậu bé nằm dưới chân tượng ngài Bồ Tát Quan Thế Âm, rồi gặp cô Mẫn, đại đức Nghiệp, trong buổi sáng hôm đó. Sư Giác Duyên, Đại đức Nghiệp và cô Mẫn đã dự cảm được phần nào những bất trắc sẽ đến với cậu bé nếu như công bố cho mọi người biết là cậu bé con của vợ chồng chú Tư Hữu còn sống, nên cả ba đều quyết định giấu việc cậu bé còn sống và gửi cậu bé đến một ngôi tịnh xá ở miền Nam, nơi sư phụ của sư Giác Duyên đang trú trì ở đó nhận về nuôi nấng. 

 

***

 

 Vào Một đêm trăng, có hai người lạ mặt vào chùa, họ đi dạo khắp nơi quanh chùa, tìm kiếm một điều gì đó rồi  gặp sư Giác Duyên gạn hỏi - Thưa thầy, đứa con của vợ chồng bị chết cháy có ở đây không, thưa thầy.

 Sư Giác Duyên bất ngờ về câu hỏi của hai người lạ mặt. Trước mặt sư là một người đàn ông râu quai nón, có nốt rùi to giữa trán, đi cùng là một người đàn bà bị chột một con mắt, sư Giác Duyên trả lời. - A Di Đà Phật, hai vị từ đâu đến, việc hai vị hỏi có liên quan gì đến bổn tự hay không.

 

Trong lúc con Bấc chạy đến sủa gầm gừ vào hai người lạ mặt, có hai cái bóng đen thấp thoáng ngoài cửa chùa, gió lúc đó thổi thành từng cơn lốc cát. Hai vị khách lạ mặt cất tiếng. - Sư là người trong làng này, mọi việc Sư nắm rõ hết mà, chúng tôi nghe nói sư đã cứu sống một cậu bé trạc bảy tuổi, nay nó ở đâu, sư chỉ dùm chúng tôi, vì chúng tôi là người quen của cha mẹ cậu bé, chúng tôi muốn đón cậu bé về nuôi nấng.

 

Sư như hiểu được điều gì đó, sư nghiêm nghị. - Mô Phật, tôi không biết cậu bé nào cả, hai vị đến chùa lễ Phật, và có lòng tốt như vậy, nhưng quả thật, trong chùa không có cậu bé nào cả, ở đây chỉ có tôi và một con chó, ngoài ra không có ai nữa cả, mong hai vị thông cảm cho.

 

 Hai vị khách lạ mặt sau khi đã đi quanh khắp mọi ngóc ngách trong chùa, những không tìm thấy gì ngoài vị sư và một con chó. Và khi sư Duyên bước vào trong am cốc, hai vị khách mới chịu đi ra khỏi chùa.

 

 Từ đó về sau sư Giác Duyên không còn thấy họ đến nữa....

 

***

 

Chị Lụa bây giờ cũng đã ngoài sáu  mươi, có nghĩa là chị đã bỏ nghề đồ tể hơn 30 năm rồi, chị lại nhớ như in khuôn mặt của Tư Hữu, lúc đó Tư Hữu mới 22 tuổi,  năm nay con của Tư Hữu cũng đã 22 tuổi, và đã là đại đức chuẩn bị đi sang Ấn Độ du học.. . khuôn mặt hiền lành có nét đăm chiêu, và giống nhất vẫn là nụ cười có lúm đồng điếu...

 

Hồi tưởng lại quá khứ,  chị Lụa vẫn còn bị ám ảnh, hai tay chị vẫn còn run lẩy bẩy, chị nhớ sau khi chồng chị mất, trong một buổi sớm, khi Tư Hữu chở heo đến, hôm đó Tư Hữu có việc bận, nên chị gọi cu Thành đem giúp chị con dao với cái thớt ra giếng, mang dao và thớt ra giếng, cu Thành trợt té, chị gọi con với  giọng thất thanh, cũng may là vết dao không vào sâu, chỉ loáng qua cổ của Thành như cái lúc chị Dầu mới biết thọc huyết con heo đầu tiên...

 

Từ cái chết của chồng, cho tới việc con  chị bị trượt chân té xém chết lần nữa, chị bắt đầu thấy sợ, và  chị tin nhân quả là có thật, chị hay đến chùa, mỗi sáng chuông chùa vọng, chị dậy sớm thắp nhang cho chồng, chị đã sắm cái máy may để nhận đồ về may, chị bỏ hẳn nghề đồ tể từ đó.

 

Lúc Thành được 18 tuổi, vì nhà ở gần chùa, Thành hay qua chơi, lâu dần kinh kệ thấm vào tâm tưởng của Thành, cho đến một ngày phái đoàn khất sĩ do sư ông Giác Hoà đến, cậu bé vì mến đạo, mến chiếc y vàng thanh thoát, cậu bé cứ theo chân sư ông, sư ông thấy thế cũng vui vẻ. Sư ông hỏi Thành : - Này con, ta thấy con đi theo ta suốt ngày hôm nay, con có chuyện gì muốn nói với ta chăng. - Dạ, bạch thầy, con muốn theo  thầy xin xuất gia ạ.

Sư ông mỉm cười, gật đầu, và bảo.- Con hãy nghĩ cho kĩ rồi quyết định, con nhớ thưa mẹ trước rồi chiều nay tới gặp ta.

Được sự đồng ý của mẹ, Thành đến thưa chuyên với sư ông. Sư ông vui vẻ nhận lời.

Từ đó sư ông đưa Thành về tịnh xá ở miền Nam cho xuất gia, mẹ của Thành cũng xin về tịnh xá, đem hài cốt của  chồng  về  thờ  bên  trong  ngôi  Cửu  Huyền. Cho đến 20 năm sau khi Thành đã trở thành một vị sư với pháp danh là Thích Giác Duyên, sư ông đưa Thành về trụ trì ngôi chùa hoang, nơi mà Thành đã từng lớn lên...

 

***

Ngồi trên con dốc thoải, Sư Giác Duyên đứng dậy và đi xuống vườn chùa.

 Con Bấc đã chết, nó chết vì quá già, nó sống ở ngồi chùa này được 12 năm kể từ khi sư Duyên về trụ trì, chăm lo việc tu sửa lại ngôi chùa bị bỏ hoang lâu năm, sư Duyên chôn nó cạnh bụi hoa thiên điểu. 

 

Trong ánh sáng trăng rằm, có một người với bộ y vàng để lộ vai, đang quỳ lạy tượng Phật Quan Thế Âm Bồ Tát. Đó là Giác Hạnh, Giác Hạnh đã trở về nước, và đại đức đã trở lại mái chùa xưa ở miền Trung này, khuôn mặt của đại đức rạn rỡ hơn, và đôi mắt không còn buồn và ủ dột như lúc sư  Duyên gặp ở tịnh xá khi sư vào miền Nam nữa.

- Giác Hạnh, con về rồi đấy ư. Sư Giác Duyên gọi đại đức Hạnh.

 

- Bạch thầy con đã về rồi ạ.

 

Sư Giác Duyên thắp nén hương lên mộ con chó Bấc.

- Giác Hạnh, con còn nhớ con chó Bấc không, nó mất rồi, thầy làm cho nó ngôi mộ nơi chỗ thầy đang đứng thắp nhang cho nó đây.

-  Dạ, con nhớ , con Bấc nó phát hiện ra con khi con chạy vào chùa lánh nạn.

Sư Giác Duyên với khuôn mặt trầm tư.

 - Đêm hôm đó ta thấy con nằm dưới chân tượng Bồ Tát Quan Thế Âm, ta đã dự cảm được một cái gì đó đã đến với con, nhưng từ đó tới giờ con là người im lặng nhất trong tịnh xá, cho đến khi con đi du học Ấn Độ, xuýt nữa ta đã quên việc này đi.

 

-  Dạ thưa Thầy, cũng vì sợ hãi với nỗi ám ảnh đó mà con không nói nên lời, thật ra bố mẹ con bị giết bởi  một người đàn ông và  một người đàn bà, họ đã bỏ thuốc mê và đã tẩm xăng đốt xác phi tang.

 

- Vậy lúc đó con ở đâu, sao con biết.

- Lúc ấy con còn đang ngủ dưới gầm giường, con đoán là họ đã bỏ thuốc mê,  vì đêm con hay ngủ mớ, rồi lăn xuống giường, cha mẹ con sáng nào cũng lôi con ra dưới gầm giường. - Rồi khi cảm thấy nóng, con tỉnh giấc, con thấy hai người đó đang lôi cái tủ cha mẹ con cất tiền ra và đem bỏ vào bao. Con thức giấc vì bị lửa thiêu vào da, lúc đó họ xô cửa chạy ra khỏi nhà, lửa cháy to, con chui ra khỏi gầm giường thì cha mẹ con đã bị ngọn lửa dữ thiêu cháy, chiếc giường sập xuống, con vừa chạy ra khỏi cửa là lửa cũng vừa bén ra khung cửa gỗ lớn phía trước.

- Hai người đó quay lại, lúc đó con chạy sang nhà mợ Hai để kêu cứu, thì con thấy hai người đó đuổi theo con.

- Trong lúc chạy, vì vừa sợ vừa không thấy đường đi, con bị lọt xuống một cái hố mà người ta đào để chôn rác, nên họ để  lạc mất dấu chân của con và chạy đi nơi khác, lúc đó con nghe có tiếng người trong làng hô hào, nhưng con sợ hãi hai người đó lắm, con trèo ra khỏi cái hố, rồi không hiểu sao con lại vô được trong vườn chùa.

 

Sư Giác Duyên im lặng lắng nghe, rồi sư hỏi tiếp.

 

- Con biết người đã giết bố mẹ con rồi sao.

 

Đại đức Hạnh chấp tay. 

 

- Dạ thưa thầy con đã biết từ khi nhà con bị thiêu rụi, khuôn mặt của hai vị ấy con vẫn còn nhớ rõ như in, một người đàn ông có nốt ruồi giữa trán và một người đàn bà bị chột mất một con mắt.

 

Khi nghe đại đức Hạnh tả lại nhân dạng hai kẻ sát nhân, sư Giác Duyên mở to hai mắt, như nhớ lại hai người một đàn ông có nốt ruồi giữa trán và đi cùng là người đàn bà chột một mắt, đến để tìm đứa bé giết nhưng bất thành. Nghĩ đến đó sư Giác Duyên lại hỏi tiếp.

 

- Vậy con vẫn muốn báo thù hai người đã giết cha mẹ con chăng?

- Dạ thưa Thầy, lúc còn nhỏ con đã nuôi việc ấy trong tâm can, và rồi khi sang Ấn Độ học, con đã nghĩ khác đi nhiều lắm, và khi con về nước, trong một lần tình cờ đi làm lễ cầu siêu cho một gia đình chỉ có hai người ở, con mới phát hiện ra người giết cha mẹ con là hai cái xác đang nằm bất động trong cỗ quan tài, trên khuôn mặt người đàn ông vẫn còn nốt  ruồi giữa trán và người đàn  bà  bị  chột  một  mắt  , họ chết vì bị tai biếng mạch máu não. Họ già nua và khi nhìn họ trong con không còn thấy gì ngoài những ngọn lửa.

 

- Là ngọn lửa hận thù chăng ?

- Không, thưa thầy, ngọn lửa đó đều có trong tâm mỗi người, đó là lửa giác ngộ. 

- Lửa giác ngộ

- Dạ đúng vậy, nếu trước đây tâm can con bị thiêu đốt bởi lửa hận thù, thứ lửa làm tim gan con nhức nhối, đôi mắt con âu sầu, thân thể con lúc nào cũng hừng hực mỗi khi nhớ lại cảnh tượng ấy, nhưng con đối diện với hai cái xác con đã đọc kinh cầu siêu cho hai người đã giết cha mẹ con.

- Chỉ khi niệm danh hiệu Quán Thế Âm Bồ Tát ngọn lửa hận thù trong cơn mới được dập tắt, mỗi lúc như vậy con đều nhớ đến danh hiệu Quán Thế Âm Bồ Tát.

- Khi nhìn thấy hai người ấy trong cỗ quan tài, trong con bỗng hiện lên biết bao điềm thương sót cho một kiếp người, vì đâu mà lại có người ác như thế này?

- Con đã nghĩ rất nhiều về điều đó.  Giờ con đã trở về, con biết được sự sống là quý báu, thầy đã cứu con thoát nạn, đã cưu mang và gửi con về cho sư ông nuôi dưỡng, nay ngọn lửa hận thù đã tắt, ngọn lửa giác ngộ đã cháy lên. - Con về đây để cảm ơn thầy, con cũng muốn đưa hài cốt của cha mẹ con về chùa, người giết cha mẹ con đã chết rồi, ngọn lửa hận thù khi xưa cũng đã nguội rồi, tội ác bây giờ không còn là tội ác nữa, con đã suy nghĩ về điều đó, về nhân quả về địa ngục, con nghĩ chắc họ cũng đã sống thống khổ trong suốt thời gian họ còn sống, họ chết trong đau khổ, tội ác họ đã mang đi về bên kia thế giới rồi, những gì còn lại có chăng cũng chỉ là những ảo ảnh của một đời người thôi.

Đại đức Hạnh nói xong, thì gió từ đâu bất ngờ ập đến những cơn lốc nhẹ, cuốn theo lá khô và cát bụi.

Lúc này sư Giác Duyên cũng im lặng lắng nghe tiếng lòng của đại đức Hạnh,  khi nghe đại đức Hạnh kể lại câu chuyện của những năm tháng tháng đã qua.

Và có lẽ  bây giờ họ đang dành giây phút này để nhìn vầng trăng lên trên đầu ngọn núi, để mọi cảnh vật được phủ lên một màu huyền hoặc, một ảo ảnh của trần gian đang ngập tràn khắp nơi...

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Share |
Từ khóa: n/a
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin cũ hơn

 

Tin Được Quan Tâm Nhiều

Tập San Đuốc Sen

Chia Sẻ Cùng Bạn Đọc

Tổ Sư Minh Đăng Quang

TO SU

Hình Ảnh Tịnh Xá Ngọc Sơn

Tinh Xá Ngọc Sơn

slideshow | Viewer

Quảng Cáo

Giác Ngộ
Đức Phật Bổn Sư
Học Viện Phật Giáo Việt Nam
đạo phật ngày nay
HT Trụ Trì Tịnh xá Ngọc Sơn
SU PHU THICH GIAC TRÍ

Bạn nghe thuyết pháp thường xuyên không?

Chưa nghe bao giờ

Một hai lần gì đó

Một lần vào lễ Phật đản

Ba bốn lần trong 1 năm

Một lần trong 1 tháng

Hai lần trong tháng

Một lần trong tuần

Nghe nhiều lần trong tuần

Liên Hệ Online

Ban Biên Tâp

Đông Hồ

Bảng Tin Thời Tiết

Đang truy cậpĐang truy cập : 10


Hôm nayHôm nay : 347

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 13765

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3938554