PhậtGiáoTrongTôi

" Bà con nông thôn gần gũi với chùa, thương kính ông Phật, không phải vì hiểu biết giáo lý Phật giáo. Những tiếng Tam quy, ngũ giới, Thập nhị nhân duyên... đa số không biết, không hiểu, mà chỉ biết nhìn theo các Thầy mà làm lành lánh dữ, cố gắng theo gương các Thầy mà bớt phạm sát sinh. Triết lý vốn sáng mà lạnh. Rất hay để nói, rất êm để nghe, mà phàm nói hay thì thường ít làm. Thì hãy cứ vui hồn nhiên như người đàn bà kia, tin rằng lễ Phật xong, đem tiền phát cho những người nghèo ngồi đợi xin ở bậc thềm trước chùa là lúc chết sẽ được Phật dắt về Tây phương Cực lạc". ( Trích trong truyện ngắn: Tiếng Chuông Triêu Mộ của Nhà Văn Võ Hồng ).
PhậtGiáoTrongTôi

 

Mỗi khi về chùa nghe kinh, là hồn tôi lại tĩnh lặng một cách lạ kì. Tôi thích đọc truyện ngắn của nhà văn Võ Hồng và nhìn các chú huệ ngồi học bài dưới mái am đã ngã màu rêu. Cha tôi cũng hay về chùa trong những ngày trăng tròn . Mỗi đêm tôi thường ngồi niệm phật một mình trên căn gác nhỏ. Cuộc sống hàng ngày trôi qua, bao nhiêu điều hư huyễn cứ vậy mà theo mây trời tan biến vào hư vô. Tôi nằm lục lại kí ức của tháng năm, về những ngày tôi còn bé, khi cha tôi đi làm ở một nơi rất xa.

Tuổi thơ bên mẹ là cả một quãng thời gian thơ mộng. Lần đầu tiên nước mắt tôi tự rơi trong đêm là khi tôi cầm cuốn kinh Vu Lan đọc từng dòng từng chữ, khi ấy tâm hồn tôi bỗng nhiên xúc động một cách mãnh liệt. Kể  từ hôm đó tôi bắt đầu chuyên tâm vào việc học nhiều hơn. Mỗi năm tóc mẹ lại bạc thêm, làm sao tôi có thể giữ cho tóc mẹ đừng bạc, làm sao tôi có thể được nhìn thấy mẹ mỗi sớm, nơi căn bếp nhỏ mà mỗi khi mẹ nấu cơm, đun nước đều thơm mùi rơm, mùi củi, mùi hạt lúa lúc nổ lép bép bung ra những viên cốm trắng thơm giòn....

 Mẹ tần tảo sớm hôm, mẹ làm tất cả các công việc, kể cả công việc nặng nhọc kể từ khi cha tôi vắng nhà. Mỗi rằm, mẹ thường hay dẫn tôi về chùa để nghe kinh kệ. Mỗi tháng cứ vào ngày mùng một, mười bốn, mười lăm và ba mươi là mẹ lại nấu món chay cho cả nhà ăn, dù rằng chỉ có rau muống luộc, lạc ran và chén nước tương dầm củ xả, mà hương vị ấy vẫn còn trong trí nhớ của tôi cho đến giờ.

Mẹ dạy tôi học phật, dạy tôi phải nhớ câu :

" Lấy oán báo oán, oán vẫn còn

 Lấy ân báo oán, oán sẽ tan".

 Bao lần tôi gục ngã giữa đời, tôi lại trở về bên mẹ, trở về căn gác nhỏ và niệm phật Quan Âm.

Tuổi thơ bên mẹ. Khi cha vắng nhà. Ngõ trước vườn sau thấp thoáng màu hoa ngà voi trắng. Chiều về, mẹ ngồi buộc những bó rau muống non, tôi ngồi bên mẹ mà nhìn những cánh cò đang bay về núi ngủ...

Bạn bè tôi, bây giờ có người đã không còn mẹ, còn cha. Tôi thấy trong đôi mắt họ những  nỗi buồn  mà không thể nói thành lời, nó cứ như những vần thơ của nhà thơ Đồng Đức Bốn trong bài " Mẹ Ơi" :

 

Bây giờ con chẳng có gì

Cúi đầu lạy mẹ con đi về trời

 

Chỉ xin mẹ một tiếng cười

Và câu hát thuở mẹ ngồi ru con

 

Chỉ mong trái đất vẫn tròn

Biết đâu mẹ lại gặp con có ngày

 

Cõi người nhiều nỗi đắng cay

Cho nên Phật vẫn ngàn tay kêu cầu

 

Cõi người còn lắm bể dâu

Con lấy lục bát bắc cầu đi qua

 

Tin rằng sông lắm phù sa

Cho nên đời vẫn nở hoa bốn mùa

 

Bây giờ trời đổ cơn mưa

Xa xa đã tiếng chuông chùa gọi con.

 

 Trong hồi ức của tôi, tôi nhớ mãi cái ngày trời mưa tầm tã, lúc đứa em nhỏ của tôi  khóc đòi cha, và cũng hôm đó cha tôi  về nhà  trong nét mặt mệt mỏi, râu ria mọc lâu chưa cạo cuộn vào chiếc cằm đã úa màu bụi đất, và thế là cứ mỗi khi nhớ cha đứa em của tôi lại khóc, nhưng cha tôi  đi làm xa, lâu lâu mới về thăm nhà một lần, hồi ức của tôi chỉ để lại cho tôi về cái xa xăm, heo hút về sự xa cách ấy.

 

 

Rồi từng đêm khuya khi nghe tiếng võng vọng về một quảng kí ức, nơi của những chiếc lá cuối mùa rơi rụng, nơi chiếc cần câu buông xuống giữa hai dòng nước trong đục của cuộc đời. Tôi nhớ lắm đôi vai cha  lặng lẽ khuất sau rặng tre làng. Bao nhiêu câu chuyện đời thường dẫu có nhắc lại cũng không đủ lời để diễn tả cho hết, nhưng thiếu nó ta như thiếu đi linh hồn của trời đất. Nếu như trong cuộc đời của mỗi người, ai ai cũng có một niềm tin, một kí ức đẹp, thì dù giữa dòng đời ngụp lặn ta vẫn có thể tự mình đứng dậy trong sự tỉnh thức. Như trong bốn câu thơ trong bài thơ " Nhớ Chùa" của Cố Hòa Thượng Thích Mãn Giác ta lại thấy được ngôi nhà chung của mỗi người con phật:

 

“Chuông vẳng nơi nao nhớ lạ lùng,

Ra đi ai chẳng nhớ chùa chung…

Mái chùa che chở hồn dân tộc,

Nếp sống muôn đời của tổ tông”.

 

Phật giáo đã đi vào trong tâm thức của người Việt Nam, đặc biệt là những người  sống ở nơi thôn quê dân dã, nơi mà những tiện nghi của vật chất văn minh chưa xâm chiếm. Tâm hồn họ luôn hướng về sự tĩnh lặng an nhiên.

Trên vách tường, nơi căn gác nhỏ, tôi treo hai bức thư pháp viết về cha và mẹ. Mỗi sáng khi mở mắt tôi đều nhìn thấy,bên phải bức tranh vẽ phật A DI ĐÀ là câu:

 

 " Bố là tất cả, bố ơi, bố ơi!".

 

Còn bên trái là câu:

 

“Mẹ là sự sống tình yêu hạnh phúc

Là bầu trời, mặt đất, vầng trăng”.

 

Và hình ảnh của cha và mẹ trong tim những người con luôn cao cả. Biết bao nhiêu câu ca dao tục ngữ, thơ, truyện, tiểu thuyết đã viết về cha về mẹ. Cha như vầng dương sáng, Mẹ như ánh trăng diệu hiền...soi sáng lối con đi trong dòng đời lạnh lẽo...

Tác giả bài viết: Phật Tử Thiện Hưng